Chuyện ít người biết: Ông Đinh La Thăng từng liều mạng, bất chấp hiểm nguy cứu kho thuốc nổ ‘khủng’ như thế nào?

Загрузка...

Ngày 22/1/2018, Hội đồng xét xử (HĐXX) vụ án “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” và “Tham ô tài sản” xảy ra tại Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) và Tổng Cty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) đã công bố hình phạt đối với Đinh La Thăng cùng 21 bị cáo khác. Số tiền thiệt hại hơn 119 tỷ đồng và hơn 13 tỷ đồng tham ô chưa nói hết tính chất, mức độ nghiêm trọng của vụ án.

Từ vụ án Đinh La Thăng, nhớ Bác Hồ với vấn đề nhà nước pháp quyền

Ám ảnh xót xa

Ông Đinh La Thăng cùng hầu hết các bị cáo đều là cán bộ chủ chốt, được đào tạo bài bản, có năng lực, tri thức không thường, được Nhà nước giao quản lý nguồn tài nguyên lớn, thực hiện nhiều dự án, công trình trọng điểm quốc gia; từng có nhiều thành tích, cống hiến…

Nhiều người vẫn nhắc một kỷ niệm về lòng nhiệt huyết, dũng cảm của ông Đinh La Thăng hôm xảy ra vụ cháy rừng ở khu vực cất trữ lượng thuốc nổ lớn của công trình thủy điện Sông Đà. Trước nguy cơ mất trắng kho thuốc nổ quý giá vận chuyển từ Liên Xô sang, kèm theo tai họa khủng khiếp có thể làm chết nhiều người, phá hủy nhiều thứ, Bí thư Đoàn TNCS Tổng Cty Xây dựng thủy điện Sông Đà Đinh La Thăng dẫn đầu lực lượng hàng trăm đoàn viên thanh niên lao qua đám cháy dữ dội, vác hết những thùng thuốc nổ sang vị trí an toàn.

Ông Đinh La Thăng là thế, lúc nào cũng nóng bỏng, quyết liệt. Khi sang làm bộ trưởng Giao thông Vận tải, ông Thăng vào cuộc chiến đấu ngay với đủ thứ bệnh trầm kha tồn đọng đã nhiều năm. Thế mà bây giờ…

Загрузка...

Ông Đinh La Thăng (đứng) 13 năm tù, Trịnh Xuân Thanh (đeo kính, ngồi cạnh Đinh La Thăng) 14 năm tù, đều do phạm tội “cố ý làm trái…”; đồng thời mỗi bị cáo phải bồi thường 30 tỉ đồng; riêng Thanh còn bị phạt tù chung thân do phạm tội tham ô 4 tỉ đồng.

HĐXX nhận định, “đây là bản án có tình có lý, tính đến cả công và tội nhưng nghiêm khắc”; “đây là sự cảnh báo cần thiết cho sự lạm dụng quyền lực và tuỳ tiện”. Án đã tuyên, việc đã rồi, nhưng còn lâu mới nguôi nỗi ám ảnh, xót xa.

Ông Thăng có lý khi nói rằng ông nhận nhiệm vụ chủ tịch PVN (tháng 2/2006) trong bối cảnh PVN mất đoàn kết nghiêm trọng, các dự án trọng điểm đều chậm tiến độ, ông đã cùng tập thể lãnh đạo PVN nỗ lực xây dựng PVN thành tập đoàn kinh tế lớn mạnh, giữ vững vị thế hàng đầu kinh tế cả nước.

Ông lăn xả vào công việc để thực hiện chủ trương phát triển PVN đến năm 2015, tầm nhìn 2025, xây dựng PVN thành tập đoàn kinh tế mạnh, đa ngành; trong đó có việc đẩy mạnh, tăng doanh thu của PVN. Chủ trương chỉ định thầu có từ tháng 1/2006, khi ông Thăng chưa về PVN; đến năm 2009 Thủ tướng đồng ý PVN được quyền chỉ định thầu các đơn vị thành viên PVN, khi PVC đang là đơn vị xây lắp mạnh nhất của PVN. Cũng theo ông Thăng, trong bối cảnh hành lang pháp lý chưa đầy đủ, vừa làm vừa rút kinh nghiệm, hoàn thiện, nên ranh giới giữa sự năng động quyết liệt với sự vi phạm quy chế của nhà nước hết sức mong manh, rủi ro pháp lý rất lớn…

Nhưng dẫu biện giải thế nào cũng không xóa được trách nhiệm của ông Thăng trong việc góp phần dung dưỡng các nhóm lợi ích lũng đoạn, thao túng chính sách quốc gia, chiếm đoạt tiền nhà nước tại PVN. Ông Thăng đã ưu ái nhóm thân hữu, bè phái để chỉ định nhà thầu kém năng lực; sau đó lại chỉ đạo cấp dưới ở PVN và người liên quan ở Tổng Cty Điện lực dầu khí (PVPower) ký hợp đồng EPC 33, để tạm ứng tiền cho PVC trái quy định, để Trịnh Xuân Thanh và đồng phạm dùng sai mục đích, gây thiệt hại rất lớn cho Nhà nước. Lợi dụng vị thế và đặc thù, ưu đãi của PVN, người đứng đầu PVN đã thực hiện hàng loạt hành vi sai phạm, gây thiệt hại lớn cho Nhà nước, hệ lụy trầm trọng, lâu dài.

Về bản chất hành vi của Đinh La Thăng, chúng tôi nhất trí ý kiến cơ quan công tố và HĐXX, thoả mãn đầy đủ tội “cố ý làm trái” chứ không phải “thiếu tinh thần trách nhiệm” như ông Thăng tự nhận. HĐXX đã đúng khi nhận định: Một bản án có tình có lý, tính đến cả công và tội nhưng nghiêm khắc cũng là sự cảnh báo cần thiết cho sự lạm dụng quyền lực và tuỳ tiện, vi phạm pháp luật, lợi dụng vị thế, tính đặc thù cũng như nhiều ưu đãi khác của Nhà nước đối với PVN, vì những động cơ khác nhau mà các bị cáo, đứng đầu là Đinh La Thăng đã thực hiện hàng loạt hành vi sai phạm, làm trái quy định của Nhà nước về việc chọn nhà thầu, ký kết hợp đồng, tạm ứng vốn…

Bài học lớn về quản lý kinh tế

Qua biện giải của bị cáo và nhận định của HĐXX, cũng như qua nhận định của nhiều chuyên gia, nhà kinh tế tại Diễn đàn Bền vững Việt Nam 2018 (ngày 18/1/2018), đã rõ bài học lớn về quản lý kinh tế. Viện trưởng Nghiên cứu Quản lý kinh tế Trung ương (CIEM) Nguyễn Đình Cung nhận xét: Khu vực doanh nghiệp nhà nước (DNNN) đang sử dụng nhiều nguồn lực nhưng đóng góp vào nền kinh tế chưa tương xứng; xét về chi phí cơ hội thì khu vực này đang làm xói mòn sự thịnh vượng và tiềm năng quốc gia.

loading...

Theo ông Cung, 10 năm qua, những mất mát do DNNN gây ra đã làm suy giảm nghiêm trọng tiềm năng và năng lực tăng trưởng của nền kinh tế nước nhà. Bộ trưởng Kế hoạch & Đầu tư (KH&ĐT) Nguyễn Chí Dũng kiểm lại, thấy nhiều DNNN được đầu tư lớn, vốn nhiều nhưng năng suất, hiệu quả thấp.

Do vậy, nhiều chuyên gia thống nhất, cần cải cách hiện trạng đó theo 3 phương diện: buộc DNNN phải hoạt động theo nguyên tắc thị trường; nâng cao hiệu lực quản trị DNNN theo thông lệ quốc tế; cổ phần hóa và thoái vốn.

Phân tích tình hình kinh tế – xã hội Việt Nam, Bộ trưởng KH&ĐT cho rằng sự bất bình đẳng khiến doanh nghiệp tư nhân của Việt Nam muốn lớn cũng không được – “Họ sợ lớn và không thể lớn được. Khu vực DNNN cũng tương tự, thiếu tính năng động. Tất cả làm giảm tính cạnh tranh, cả quy mô, mức độ và tính công bằng trên thị trường”.

Bài học từ vụ án này gắn liền với thực trạng bất bình đẳng giữa DNNN và doanh nghiệp tư nhân.

Chúng ta càng phải nhớ và học theo tinh thần, tư tưởng, quyết tâm của Bác Hồ về xây dựng nhà nước pháp quyền. Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh, trong bản yêu sách tám điểm gửi Hội nghị Versailles năm 1919 đòi quyền tự do, dân chủ cho nhân dân VN, nêu những điều liên quan pháp quyền, đòi thực dân Pháp phải cải cách nền pháp lý ở Đông Dương, phải bãi bỏ chế độ cai trị bằng các sắc lệnh và thay thế bằng các đạo luật. Tư tưởng pháp quyền này là kim chỉ nam xuyên suốt tổ chức và hoạt động nhà nước VN độc lập.

loading...

Trong “Việt Nam yêu cầu ca”, Bác Hồ khẳng định vai trò của pháp luật bằng hai câu: “Bảy xin hiến pháp ban hành/ Trăm điều phải có thần linh pháp quyền”. Phải qua nhiều thăng trầm biến cố và thời kỳ kinh tế tập trung bao cấp kéo dài để nhìn lại hôm nay rõ hơn. Một chủ trương, quyết định nào, dù bằng văn bản hay ý kiến truyền miệng của tập thể hoặc cá nhân nào có nội dung, nội hàm, mục đích ưu ái tạo điều kiện cho riêng một loại hình tổ chức kinh tế hoặc doanh nghiệp cụ thể nào cũng đều là vi phạm pháp luật nói chung, Luật Cạnh tranh nói riêng.

Hiện, ở tầm tư duy vĩ mô, chúng ta đã có khẳng định không còn thành phần kinh tế nữa. Các loại hình doanh nghiệp, các tổ chức kinh tế bình đẳng như nhau trong nền kinh tế, đời sống kinh tế của đất nước, của nhà nước XHCN Việt Nam, đều phải chịu sự giám sát trong vòng cương tỏa “trăm điều phải có thần linh pháp quyền”. Mọi tổ chức kinh tế, doanh nghiệp trong bất cứ loại hình doanh nghiệp nào đều là tiềm năng quốc gia, là nguồn động lực, đồng thời là động lực cho sự thịnh vượng đất nước và tạo ấm no hạnh phúc cho nhân dân.

Theo http://phapluatphattrien.vn/a447/tu-vu-an-dinh-la-thang-nho-bac-ho-voi-van-de-nha-nuoc-phap-quyen.html

 

loading...